
Tình yêu
Em hay đến thăm anh
Anh cũng thích em đến
Găp nhau mừng,quyến luyến
Xa nhau mong, nhớ thương …
Ta chụm đầu soi gương
Đôi mắt em ngấn lệ
Anh hỏi: “ Vì sao thế? ”
Em thì thầm: “Dấu yêu!… ”
Có “Dấu ” thì yêu đi!
Yêu thì cần chi “Dấu”?
Ta có quyền hưởng thụ
Ta có “ Quyền Được Yêu!”
Nếu như “ Quyền Được Yêu”
Là Tuyên Ngôn tình cảm
Mọi người đều được nhận
Còn ta sao lại không?!
Ai sinh chuyện nhớ mong
Làm nao lòng bao kẻ
Khi tình cảm cách xa
Chắc mọi người đều thế?
Nhưng đâu bằng tuổi trẻ
Họ rung động hơn nhiều
Khi lạc vào Cõi Yêu
Thả lòng tuôn thương nhớ.
Ai sinh ra Bể Khổ
Để giết chết nguồn vui
Đọa đày bao kiếp người
Thân tàn, hồn vất vưởng?
Ai sinh chuyện yêu đương
Để mênh mang Biển Nhớ
Cho Thuyền Tình sóng vỗ
Cho lòng người vấn vương!
Ai sinh chuyện giận thương
Đã thương sao còn giận?
Giận để rồi thương hơn
Đêm trăng nghe ai hát.
Thần Tình Yêu thật tuyệt
Tuôn nhựa sống cho Đời
Nhưng Thần cũng vương tội
Làm đau khổ bao người.
Tình yêu là niềm vui
Là Hạnh Phúc, sung sướng
Hay Tình là khổ hạnh
Là thù hận, chia ly?!
Tình yêu hay tình si
Biển Thương luôn dậy sóng
Cho Loài Người ngụp lặn
Bơi lội giữa Dòng Đời.
Anh yêu em mất rồi
Bởi em luôn thủ thỉ:
“ Yêu em đi, anh ơi!
Hãy yêu nhiều, anh nhé!”
Mình yêu nhau đến thế
Sao em nhận không ra?
Hay em chưa thỏa dạ?
Hay Tình Yêu nhiệm màu?!
Bất Tri
Filed under: Thơ | Thẻ: thơ Bất Tri | Leave a Comment »