Ru em – thơ Bất Tri

re

Ru em

Ru em ngủ ngon giấc
Giấc nồng tuổi đôi mươi
Thả hồn vào trong mộng
Vui tình yêu lứa đôi .

Anh một mình đơn côi
Đêm Thu buồn không ngủ
Cầm bút ghi mấy chữ
Gửi nhớ thương một người .

Vì thương hận cuộc Đời
Bão giông luôn gào thét
Đêm Thu mưa ướt át
Giá buốt cả hai người .

Hãy ngủ đi em ơi !
Anh ngồi ru em ngủ
Bằng vần thơ ấp ủ
Mong đợi ở ngày mai .

Ngày mai em sẽ vui
Vui cho Đời đỡ khổ
Mắt em cười rạng rỡ
Mỗi ngày hạnh phúc hơn !

Ru em , em ngủ ngon
Có nhiều giấc mơ đep
Giấc mơ em đừng khép
Cho anh vào mơ em !…

Bất Tri

.

Cây cau – thơ Bất Tri

cc

CÂY CAU

Yêu sao dáng đứng cây Cau
Thanh cao ngay thẳng, ngẩng đầu trông xa .
Cau ơi! Sao đứng ngẩn ngơ ?
Hay đang suy nghĩ, hay chờ đợi ai?
Gió về cây khẽ lay lay
Cau xòe tán rộng, dang tay múa cười .

Môi ai hé mở, đỏ tươi
Miếng đầu câu chuyện, miếng mời trao duyên.
Cau ai cắt, trầu ai têm
Mang hình cánh phượng mà nên thuyết truyền?
Cau nhà anh, trầu nhà em
Với hòn vôi trắng đã quen hẹn hò …

Nhớ chăng ai, chiếc quạt mo
Ngày Hè nóng bức, gió lùa mơn man
Quạt đi, quạt lại bao lần
Khi ngồi uống nước, khi ăn cũng cầm.

Yêu quê chiếc quạt anh chằm
Thương em, chiếc quạt đến nằm bên em
Phì phà, phì phạch trong đêm
Quạt đập muỗi, quạt cho thêm mát lòng!…

Ai đi xa có nhớ không
Mo cơm nếp trắng như bông, ai đùm?
+
Dù cho nắng hạn, bão giông
Yêu người, Cau vẫn thủy chung với người
Cây Cau ơi! Mo cau ơi
Yêu Cau, xin có mấy lời về Cau.

Bất Tri

Tình trong mộng – thơ Bất Tri

btri

TÌNH TRONG MỘNG

Sao anh cứ quấy rầy em trong giấc ngủ
Em đuổi anh đi…Sao anh lại quay về?
Lại dắt em đi trên đường xưa cũ
Gợi nhắc em những giây phút đê mê!

Chia tay anh , em theo chồng từ độ ấy
Trải ba lần Xuân đến , Xuân đi
Em buồn thương thấy anh còn ở vậy
Còn đời em có sung sướng nỗi gì.

Khi biết chồng em là người đen bạc
Ruồng rẫy em, theo người khác, anh ơi
Em đau khổ đầm mình trong nước mắt
Giận mình em và oán trách Ông Trời!

Em vẫn biết tình anh chân chất
Anh yêu em hơn cả đời anh
Nhưng em đã phụ anh bởi những lời đường mật
Bởi mẹ cha, tiền bạc, công danh.

Bao kỷ niệm cứ đua nhau ập tới
Những buổi đi làm nơi đồng cạn, đồng sâu
Mùa Xuân hội Làng , Mùa Hè cắm trại
Những đêm trăng, nơi điểm hẹn, chờ nhau.

Giờ một mình em trong đêm dài thao thức
Em nằm nghe gió quét lá vàng
Trong tiếng gió có lời ai trách móc
Gọi thuyền tình một chuyến sang ngang.

Anh hãy đi đi ! …Ơi ! Người tình năm trước!
Ta làm sao đến được với nhau?
Lỡ làng rồi …Thôi đành hẹn ước
Kiếp tình sau gắn bó nặng sâu.

Anh hãy đi đi !,,, Ơi ! Người tình yêu quý!
Đừng trách chi cho thêm khổ đời em
Biển lặng im. Thôi đừng sóng dậy
Trả cho em giấc ngủ bình yên.

Bất Tri

.

Em và anh – thơ Bất Tri

bx

Em và anh

Nếu em là dòng sông xanh
thì anh ước dược làm con thuyền bồng bềnh trên mặt nước
Thuyền anh rẽ sóng em bơi ngược,
dẫu mệt nhoài, anh vẫn thích vươn lên.

Nếu anh là dòng sông, còn em là con thuyền
thì anh sẽ đưa em xuôi dòng về với biển,
Không cho em cắm sào bên bến
để anh và em luôn gần gũi bên nhau.

Nếu em là mặt đất mỡ màu
anh xin làm cây xanh trên Trái Đất
Cây sẽ nở nhiều hoa cho ong làm mật
cho đất em tươi tốt sinh sôi.

Nếu em là một nụ hoa khôi
thì anh xin làm giọt sương đêm trong suốt,
làm cơn gió nhẹ lay cho em tỉnh giấc
buổi ban mai, em chúm chím môi cười.

Nếu em là đám mây trắng trên trời
anh sẽ làm cơn gió thổi đưa em đi mãi
rồi bất chợt đưa em quay trở lại
về quê hương làm giọt nước mát trong.

Em đi đâu … Anh cũng theo cùng
Bởi vì em – Người anh yêu quý nhất
Giữa đời thường bộn bề khó nhọc
Ta bên nhau đời tràn ngập niềm vui.

Em nghiêng đầu nũng nịu , cười tươi :
“ Em chỉ là …em thôi! …Xin anh đừng nói nữa!
Thơ văn chi mà em nghe lạ rứa ?
Làm cho em xấu hổ với văn thơ
Cuốn “ Thép Đã Tôi ’’ anh đã đọc xong chưa ?
Thôi, đưa ra hai ta cùng thưởng thức …”.

Bất Tri

.

Ngày mai em đi – thơ Bất Tri

ned

Ngày mai em đi

Sáng ngày mai em đã đi rồi
Em đi về phương trời xa lạ
Bởi cuộc sống quê mình khổ quá
Nên em đi phương khác làm ăn.

Đêm chia tay, bè bạn đến đầy sân
Đông vui thế. Sao em buồn rười rượi?
Nỗi niềm ấy … nhiều người sao hiểu nổi
Riêng anh hiểu em đã gắng gượng hết mình.

Bởi vì em thương một mối tình
Nơi quê nghèo từng gửi gắm.
Ngày mai em đi Chắc em buồn lắm!
Gửi nhớ thương sâu thẳm tâm hồn.

Bất Tri

Tình yêu – thơ Bất Tri

tinh yeu

Tình yêu

Em hay đến thăm anh
Anh cũng thích em đến
Găp nhau mừng,quyến luyến
Xa nhau mong, nhớ thương …

Ta chụm đầu soi gương
Đôi mắt em ngấn lệ
Anh hỏi: “ Vì sao thế? ”
Em thì thầm: “Dấu yêu!… ”

Có “Dấu ” thì yêu đi!
Yêu thì cần chi “Dấu”?
Ta có quyền hưởng thụ
Ta có “ Quyền Được Yêu!”

Nếu như “ Quyền Được Yêu”
Là Tuyên Ngôn tình cảm
Mọi người đều được nhận
Còn ta sao lại không?!

Ai sinh chuyện nhớ mong
Làm nao lòng bao kẻ
Khi tình cảm cách xa
Chắc mọi người đều thế?

Nhưng đâu bằng tuổi trẻ
Họ rung động hơn nhiều
Khi lạc vào Cõi Yêu
Thả lòng tuôn thương nhớ.

Ai sinh ra Bể Khổ
Để giết chết nguồn vui
Đọa đày bao kiếp người
Thân tàn, hồn vất vưởng?

Ai sinh chuyện yêu đương
Để mênh mang Biển Nhớ
Cho Thuyền Tình sóng vỗ
Cho lòng người vấn vương!

Ai sinh chuyện giận thương
Đã thương sao còn giận?
Giận để rồi thương hơn
Đêm trăng nghe ai hát.

Thần Tình Yêu thật tuyệt
Tuôn nhựa sống cho Đời
Nhưng Thần cũng vương tội
Làm đau khổ bao người.

Tình yêu là niềm vui
Là Hạnh Phúc, sung sướng
Hay Tình là khổ hạnh
Là thù hận, chia ly?!

Tình yêu hay tình si
Biển Thương luôn dậy sóng
Cho Loài Người ngụp lặn
Bơi lội giữa Dòng Đời.

Anh yêu em mất rồi
Bởi em luôn thủ thỉ:
“ Yêu em đi, anh ơi!
Hãy yêu nhiều, anh nhé!”

Mình yêu nhau đến thế
Sao em nhận không ra?
Hay em chưa thỏa dạ?
Hay Tình Yêu nhiệm màu?!

Bất Tri

Qùa em – thơ Bất Tri

xuan 2013

Qùa em

Chiều cuối năm rỗi việc các anh ngồi chơi
Bốn người quây tròn đánh bài “ Tá lả ”
Không chơi ăn tiền mà chỉ chơi vui
Muốn sôi nổi lại ăn thuốc lá .
Người về nhất thì được ăn cả
Người về nhì vất vả bằng hòa
Mất một điếu là người về ba
Mất hai điếu là người về bét .
Bị bốn điếu là người cháy khét
Nếu ai ù thì mỗi suất tính bằng năm…
Cả bốn người lo nghĩ ngợi, tính toan
Mong bài mình dọc – ngang đủ cạ .
Bài của anh hôm nay sao may quá
Toàn đôi ba, ngang –dọc chực chờ
Thắng thì nhiều, thi thoảng mới bị thua
Thu được nhiều mà đưa ra thì ít …
Là sinh viên, em về quê ăn Tết
Đến thăm anh lại thân thiết tặng quà
Anh đang chơi, em bước vội vào nhà
Ngồi sau lưng anh, em ghé tai nhỏ nhẹ :
“ Em chúc anh, mong anh luôn khỏe
Nhiều niềm vui và làm được nhiều thơ
Xuân chưa sang, em xin tặng món quà
Dẫu đơn sơ nhưng đó là tình cảm …”
Ở ngoài trời gió bấc lùa lạnh lắm
Em ngồi sau tỏa hơi ấm sang anh
Anh run tay không rút bài được nhanh
Em ghé sát dỗ dành , chỉ trỏ :
“ Anh hãy cho đi, cho ra con nớ
Ta hãy chờ, hãy phục con này …”
Em ngồi sau, bài anh thật là may
Ù và về đầu ba lần liên tiếp .
Anh mải chơi nên anh chẳng biết
Em chào về mà anh cứ làm ngơ
Không lời cám ơn, không lời chuyện trò
Khi nhớ lại anh rất là áy náy
Không hiểu sao anh đã làm vậy
Với người em gái đã ưu ái với mình ?
Anh quá vô duyên và quá vô tình
Vậy xin em hãy rộng lòng thứ lỗi .
Giữa đêm lạnh một mình anh nghĩ ngợi
Anh nâng niu món quà nhỏ của em
Dẫu đó chỉ là một gói thuốc thơm
Một chiếc bút găm bên lề cuốn sổ
Nhưng tình cảm của em ngập tràn trong đó
Nghe ấm nồng hơi thở Mùa Xuân
Anh mừng vui, xúc động vô ngần
Làm vần thơ trong những ngày giáp Tết .

Bất Tri

.

Tuổi mười bảy – thơ Bất Tri

t17

Tuổi mười bảy

Tuổi mười bảy em như nụ hồng chớm nở
Cánh hồng tươi hé mở dịu dàng
Đêm mát lành tô điểm những giọt sương
Cành hoa đẹp lại càng thêm rực rỡ !

Tuổi mười bảy , cánh cửa đời rộng mở
Biển êm ru sóng vỗ dạt dào
Ru đời em nguồn vui cứ tuôn trào
Ru em bay giữa trời cao mơ ước .

Tuổi mười bảy , quãng đời đẹp nhất
Tấm lòng em chân chất yêu thương
Yêu gia đình , xứ sở quê hương
Người với người bốn phương là bạn .

Tuổi mười bảy , niềm tin yêu rực sáng
Đời trắng trong , nghĩa nặng , tình sâu
Lứa tuổi đời sức “ Bẻ gãy sừng trâu ”
Xây nền móng , nhịp cầu hạnh phúc !

Bất Tri

Với ảo ảnh – thơ Bất Tri

ao mong

VỚI ẢO ẢNH
( Đọc Ảo Ảnh – Gửi Đinh Thu Hiền )

Sống giữa đời thường phải chấp nhận thôi em
Ai mà không có những nỗi niềm trăn trở
Hờn giận , yêu thương , vui buồn , mong nhớ
Và những phút giây bỡ ngỡ ở trong đời !

Trầu cánh phượng làm xao xuyến lòng người
Sao em không đem mời bè bạn
Ăn một mình …để rồi kêu chán
Làm hiền nhân quân tử chết thèm !…

Thế giới này nếu vắng bóng hình em
Thì cuộc sống trở nên buồn tẻ
Mộng ước của tuổi Hoa vẫn thường là thế
Có gì đâu mà em đay nghiến , phũ phàng .

Thắp sáng niềm tin sống với thời gian
Bằng sức lực , tâm hồn tuổi trẻ
Biết yêu thương , hy sinh , san sẻ
Cho cuộc đời thêm đẹp đẽ , cao siêu ! …

Bất Tri

Khóc thương Lu – thơ Nguyễn Hoàng Yến Ly

 

KHÓC THƯƠNG LU
(Bài điếu con chó bị ăn bả chết)

Hu hu… thôi nhé Lu ơi!
Từ nay… cách biệt… muôn đời… nghe cưng…
Năm năm(1) mày sủa… mày mừng
Khi người lạ đến mày thường xông ra.
Cụp đuôi mày lại lánh xa,
Đầu còn quay lại đến ba bốn lần.
Mày còn do dự tần ngần,
Đề phòng có kẻ đến gần hiểm nguy.
Ai dè một buổi trưa ni(2),
Cẩu tặc dùng bả mày thì dính luôn.
Nhìn mày mõm mũi bọt tuôn
Vật vã co giật…tao buồn tao lo.
Nước đường cứ thế đổ vô,
Mong sao mày sống mày nô mày đùa.
Hỡi ôi, chất độc có thừa!
Ngấm vào cơ thể có chừa mày đâu.
Từ nay vắng tiếng gâu gâu,
Mày đi…đi mãi… còn đâu vui mừng.
Mày thôi hết nhảy tưng tưng,
Cái đuôi ngoáy tít chào mừng sủa vui.
Xót thương mày lắm Lu ơi,
Tim tao đau nhói, tơi bời ruột gan.
Từ nay cả xóm cả làng,
Chẳng ai nghe tiếng sủa vang ngày nào.
Mày thôi nô giỡn đón chào,
Vui mừng tíu tít rước tao đi về.
Con Fil (3) sầu não ủ ê,
Không còn mày để thỏa thuê nô đùa.
Cơm mày còn đó bỏ thừa,
Vắng mày Fil cũng lừ đừ buồn thiu.
Căn nhà vắng ngắt đìu hiu,
Góc sân, cái cổng… hắt hiu lạ thường…

Căm thù những kể bất lương,
Mong Trời có mắt diệt phường gian tham!
Núi Hoa, 30/12/2012
Nguyễn Hoàng Yến Ly
Chú thích:
(1) Con chó có tên Lu sống với gia chủ đã năm năm nay.
(2) Ni (tiếng địa phương) : này
(3) Con chó có tên Fil cùng gia chủ với Lu

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 78 other followers