Diệu Thuần và Như Hoa Hướng Dương – trung tâm Đông Tây

Cô gái nhỏ Diệu Thuần, 7 năm ròng chiến đấu với căn bệnh ung thư máu.
7h tối thứ 7, 25/8/2012 tới đây, Trung tâm văn hóa ngôn ngữ Đông Tây sẽ tổ chức buổi giới thiệu tự truyện và thơ của Diệu Thuần: Như hoa hướng dương và gây quỹ ủng hộ.
Buổi giới thiệu sẽ được tổ chức tại Thư viện cafe Đông Tây, Nhà N11A, Trần Quý Kiên, Cầu Giấy, Hà Nội. Với sự tham gia của các nhà hảo tâm, thành viên diễn đàn, guitar và cô gái nhỏ Diệu Thuần. Rất mong nhận được sự tham gia và ủng hộ của các bạn! :)

Trung tâm Đông Tây

_____________

 

Ngón đàn rướm máu và những vần thơ chan nước mắt Dân Trí

Bạn đọc giúp em Diệu Thuần Hơn 100 triệu đồng – Dân Trí

Hoàng Thị Diệu Thuần – Như hoa hướng dương – Youtube

Hoàng Thị Diệu Thuần – VN Expess

Diệu Thuần và mẹ trong đêm ra mắt sách 25/8 – ảnh Phi Quỳnh

 

 

 

TRƯA HÈ – Thơ Hoàng Diệu Thuần

 

TRƯA HÈ                                                                                                                             

Ngước nhìn qua kẽ lá non

Nắng vàng đu nặng mỏi mòn thân cây

Quê trưa bóng chẳng tròn đầy

Võng đưa kẽo kẹt tóc mây rối bời

Cuốc kêu đơn độc góc trời

Bờ tre gió cứa ứa lời trách than

Mải mê ve hát râm ran

Mõ chùa văng vẳng lụy tàn còn mang?

Thương thầm mây kiếp bẽ bàng

Lững lờ theo gió lang thang biển trời

Đến khi hóa kiếp tơi bời

Làm cơn mưa hạ rớt rơi mối tình

Sông trưa nắng rọi lung linh

Hồn mây cuộn sóng bình sinh thỏa lòng

Trẻ thơ tắm mát đôi dòng

Tiếng cười rỉ rả ru lòng lơn tơn

Vụ chiêm lúa chín dập dờn

Hương thơm mát ngọt gió vờn đồng xa

Hạ rơi trên những nếp nhà

Trưa nồng ươm nắng mặn mà hương quê.

28/04/2012

Hoàng Thị Diệu Thuần

 

THÁNG TƯ VỀ – thơ Hoàng Diệu Thuần

Chợt nghe tháng tư về

Thì thầm

Trên cánh hoa em đặt lên mộ anh

Màu trắng

Gió cuộn tung nỗi nhớ mang hình hài những đứa trẻ câm lặng

Yêu nhau

 

Tháng tư về

Nắng nhạt màu qua kẽ lá

Vẽ vào mắt em câu kể thần thoại

Ném em vào ký ức mang tên anh

Bằng đôi cánh chuồn chuồn mỏng manh bị nắng đâm toạc

Dù nhạt màu

Vẫn đau

 

Rung động

Trong thân xác Người

Em thấy mình mạnh mẽ nơi con tim

Tức tưởi

Ôm anh trong cõi huyền hoặc

Tìm hơi ấm của đất

Chỉ thấy lặng thinh

Nơi anh.

 

Hoàng Thị Diệu Thuần

                       03/04/2012

 

Sớm đông – thơ Hoàng Diệu Thuần

 

Sớm đông

Dẫn thân mềm lặn lội một sớm đông
Mây mới hiểu chẳng riêng mình cô độc
Đơn lẻ quá chiếc thuyền con lạc lõng
Quặn bồn chồn sương trắng phủ Hồ Tây
Và đờ đẫn liễu rưng rưng đứng khóc
Khắc khoải, bẽ bàng, rờn rợn, nhớ nhung
Chừng vấp ngã trong vạn trùng ký ức
Chợt gió về khe khẽ tiếng huyền hư
Người ngư phủ đăm đăm nhìn con nước
Sóng, gió, mây se sắt cuộn vào sương
Ôi tê buốt chiếc cần câu câm lặng
Ngửa mặt lên trời, mây lãng đãng rồi…tan.

Hoàng Diệu Thuần
06/12/2011

.

Lời chúc chiều đông – Thơ Hoàng Diệu Thuần

Lời chúc chiều đông

 

Em lỗi hẹn mùa này không đến thăm cô

Lời chúc em ứa đầy trong khoảng lặng

Cơn sốt nằm bên cùng hơi thở gấp

Có lẽ nào khó thế – một lời thăm.

 

Em lỗi hẹn mất rồi

Mùa này biết cô bệnh gầy hơn trước

Muốn hỏi thăm

Nhưng giọng đuối thều thào.

 

Ngày dài

Em mơ màng trong giấc mơ xưa

Nơi ngày thơ hai buổi đến trường

Tà áo trắng thơm mùi sách vở

Cô nâng ước mơ em xa tận bến bờ.

 

Để rồi

Em bật khóc chiều nay khi cô gọi đến

Lời hỏi thăm tha thiết ân cần

Em nghẹn nấc lời cảm ơn nức nở

Gửi cô muộn màng lời chúc chiều đông.

Chiều 20/11/2011

Chiều tối nay cô giáo chủ nhiệm cấp 3 gọi cho Diệu Thuần hỏi thăm vì không thấy về thăm như  mấy  năm trước…

Diệu Thuần xin kính chúc các Quý thầy cô trong LLDLR nhiều sức khỏe và bình an nhân dịp ngày Nhà giáo Việt Nam này…

Diệu

Ký họa mùa đông – Thơ Hoàng Diệu Thuần

Ký Họa Mùa Đông

 

Em về tóc rối một chiều đông

Lối vắng rưng rưng bước lặng thầm

Gió gọi tên ai chừng muốn khóc

Con đường lá rụng đứng trầm ngâm.

 

Em về môi lạnh một chiều đông

Run run câu hát thuở bế bồng

Nắng vẽ hoàng hôn lên mắt ấy

Bếp chiều ai nhóm khói hăng nồng.

 

Em về tay buốt một chiều đông

Lóng ngóng hàng cau mới trổ bông

Chới với kiếm tìm trong khoảng nhớ

Bà ngồi khâu áo vá ngày mong.

16/11/2011

Hoàng Diệu Thuần

Em cảm ơn lão đại Hợp còi đã chỉ em cách làm thơ 7 chữ.. Bài thơ 7 chữ đúng luật đầu tiên của em ^^

 

Ám ảnh – Truyện ngắn Hoàng Diệu Thuần

     Ám Ảnh

( Truyện ngắn Hoàng Diệu Thuần)

     Hoàng Lan ngồi nép sau Trường trong quán café. Cô là khách quen còn anh là một người lần đầu tiên đến quán nhưng dường như cô đang cảm thấy có gì đó lạ lẫm khi ngồi trong cái không khí lúc nào cũng ồn ào và ngột ngạt ở đây.

-  Cậu không được khỏe à?

-  Không sao. Tớ vẫn ổn.

-  Sao cậu lại dẫn tớ đến đây? Cái quán này đông quá và tớ không thích không khí ngột ngạt này.

Khói thuốc nghi ngút cùng với lời chuyện trò huyên náo của những người trẻ trong quán bắt đầu lấn chiếm không gian giữa hai người. Hoàng Lan không trả lời câu hỏi nửa trách móc nửa dò hỏi của Trường. Cô nhìn chăm chú người đàn ông gầy còm đang cặm cụi pha café cho khách. Cái nhìn có vẻ chăm chú nhưng Trường cảm nhận được sự vô hồn trong mắt cô.

Café Đinh là một căn phòng chật hẹp và cũ kỹ ở gác hai một căn nhà cổ hướng ra hồ Gươm. Quán lúc nào cũng đông, hầu như toàn khách quen và là những người trẻ. Không gian lúc nào cũng ồn ào bởi tiếng hard rock và tiếng nói cười của khách. Hoàng Lan đến đây nhiều lần không phải vì cô ghiền rock hay để gặp bạn bè, cũng không phải vì café ngon và rẻ. Cô đến đây để lắng nghe một góc nổi loạn trong cô, để hòa nhịp với không gian ở đây. Cô vừa hân hoan vừa đau khổ, vừa cảm thấy được xoa dịu, thanh thản, vừa cảm thây tê buốt. Lần này cô cảm thấy trỗng rỗng và hụt hẫng.

-  Có chuyện gì đúng không?

-   Không có gì. Đừng nói gì cả. Hãy yên lặng. Một lúc nữa đi dạo chúng ta sẽ nói chuyện.

- Được rồi.

Hoàng Lan và Trường quen nhau đã hơn 3 năm. Cô quen anh qua một người bạn gái học cùng lớp đại học. Mặc dù Trường hơn cô 2 tuổi nhưng lúc nào cô cũng gọi cậu xưng tớ. Mối quan hệ này không có gì đặc biệt, nó không quá thân thiết, không quá hời hợt, một mối quan hệ dễ chịu, nhẹ nhàng. Hoàng Lan thích thú cảm nhận sự ngu ngơ của chính mình trong nụ cười của Trường khi nhìn cô. Hôm nay cô dẫn Trường đến đây vì muốn kể cho anh nghe một câu chuyện. Một câu chuyện mà đối với cô thật sự rất khó khăn để nói ra.

-  Chúng ta ra hồ nha?

-   Ừ

Hai người thoát ra khỏi Enter sandman của Metallica, Trường lặng lẽ nắm tay Hoàng Lan dắt qua đường đi ra hồ. Lúc này đã hơn 4 giờ chiều và vì đang là cuối thu nên nắng và gió dường như rất dịu dàng. Tiết trời Hà Nội những ngày này rất tuyệt.

-   Sao cậu không nói gì? – Hoàng Lan đi bên cạnh Trường, mắt nhìn ra phía hồ và hỏi anh.

-   Tớ chờ câu chuyện của cậu. – Trường dừng bước và ngồi lên chiếc ghế đá bên đường.

-  Tớ muốn vừa đi vừa nói chuyện. Được không?

-  Ừ được. Tớ chỉ sợ cậu mệt.

-  Không sao. Tớ không mệt.

-  Ừ.

Sự  im lặng bỗng  bao trùm giữa hai người. Trường bước đi bên cô gái bé nhỏ nhưng rắn rỏi ấy. Anh quen Hoàng Lan qua Hải Yến. Sự tò mò về một người con gái tóc ngắn chơi guitar và có nụ cười lém lỉnh đã khiến anh mạnh dạn tới những buổi tiệc nhỏ giữa Hoàng Lan và Hải Yến sau lần gặp đầu tiên. Dần dần cả ba trở nên thân thiết và anh trở thành chỗ dựa tinh thần cho cả hai đứa từ những chuyện nhỏ nhặt nhất. Lúc này anh đang chờ đợi ở Hoàng Lan một câu chuyện, mà anh cảm nhận là đang quá sức chịu đựng của cô.

-   Có lẽ tớ sắp chết.- Hoàng Lan run rẩy nói, không phải là một câu nói đùa như mọi lần.

Trường cảm nhận được sự đau đớn và hoảng sợ trong đôi mắt của Hoàng Lan. Anh lúng túng nhìn ra phía hồ, không nói được gì.

-  Một người đàn ông lạ đã nói với tớ như vậy. Và tớ đã tin đó…

- Thật ngu ngốc! Sao cậu có thể tin vào lời nói của một gã ngoài đường. Câu có tỉnh táo không? – Trường ngắt lời Hoàng Lan. Anh không kiềm chế được lòng mình khi nghe những lời từ cô bé. Anh khựng lại như mắc lỗi và im lặng. Sự chờ đợi của Trường kéo không gian chùng lại và nghẹn đắng.

-  Đúng vậy! Tớ đã suy nghĩ rất nhiều và thấy thật ngu ngốc khi tin vào lời người đàn ông đó. Chính vì vậy mà tớ cảm thây khó khăn để nói ra với ai đó. Nghe này! Có một sự trùng hợp.

Hoàng Lan ngồi xuống ghế đá và tiếp tục câu chuyện của mình.

-  Trước khi gặp người đàn ông đó tớ đã hai lần mơ cùng một giấc mơ. Tớ đã chết, trên mộ tớ có đề rõ ngày tháng, đó là ngày 6 tháng 12 năm 2011.

- Rồi sao? – Trường run rẩy vì giận dữ vừa như cảm thấy bất lực trước ánh nhìn trở nên lạnh lùng của Hoàng Lan.

-   Rồi tớ gặp người đàn ông đó vào ngày chủ nhật, khi tớ đi bộ từ nhà sách về. Ông ta đi ngược hướng với tớ. Gương mặt khắc khổ, trông chừng giống một người trải qua nhiều chuyện bất hạnh trong đời. Vì tớ nhìn thẳng phía trước nên thấy rõ gương mặt của ông ấy. Và tớ đã gần như chết đứng khi ông ta nói với tớ bằng một giọng nói lạ lùng nhất mà tớ từng được nghe  “ Ngày 6 tháng 12 năm 2011”.

-  Chỉ có vậy thôi ư? Chỉ có vậy mà cậu dám khẳng định rằng cậu sẽ chết vào ngày đó ư? Cậu là một con nhỏ ngu ngốc nhất thế giới! Cậu…

-  Ừ. Có lẽ vậy. Lúc người đàn ông đó nói ra những lời đó tớ đã không phản ứng gì cả. Tớ dừng lại rồi đi tiếp, đi thẳng một mạch về nhà. Và tớ bị ám ảnh. Tớ biết tớ ngu ngốc nhưng tớ không thoát ra được cái cảm giác này. Tớ làm đủ mọi cách, nhưng tớ không thể.

Từng giọt nước mắt rơi xuống, lăn dài trên má Hoàng Lan. Trường ôm cô vào lòng. Anh chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra với cô bé. Hai người đứng thật lâu như vậy, để mặc cho dòng người đi lại vô tình, để mặc cho thời gian đang trôi qua thật đều, thật chậm và chắc chắn không bao giờ quay lại.

Trường đưa Hoàng Lan về nhà. Anh chạy xe thật chậm tưởng như sợ cô bị đau với những cú xóc nhẹ nhất. Hoàng Lan dựa vào vai anh vờ như ngủ. Cô thấm mệt sau một buổi chiều đầy cố gắng để nói ra sự sợ hãi của mình. Chị Hoàng Ngọc đón cô ở cửa và mời Trường vào nhà.

-  Hai đứa đi chơi về chắc đói rồi. Vào ăn cơm rồi về nha Trường?

-  Hai đứa em ăn rồi. Chị đưa Hoàng Lan lên gác nghỉ đi, em phải về luôn đây chị.

-  Được rồi. Để chị đưa Hoàng Lan lên phòng. Em ở lại chị có chuyện muốn nói.

Nói rồi cô dìu Hoàng Lan lên gác và lo cho cô bé ngủ, bỏ lại Trường ngồi một mình trong phòng khách. Cảm giác bồn chồn lo lắng cứ nhịp đều theo tiếng quả lắc đồng hồ trên tủ. Anh hy vọng những sợ hãi của Hoàng Lan sẽ qua đi, anh thực sự lo cho cô.

-  Em uống được rượu không? Chúng ta uống một ly nha em? – Tiếng Hoàng Ngọc trầm buồn vang lên khi cô đang từng bước xuống phòng khách.

-  Cảm ơn chị, em còn phải chạy xe. Có chuyện gì không chị?

-  Ừ. Con bé Hoàng Lan, em xem cái này đi.

Trường đón từ tay Hoàng Ngọc một xập giấy xét nghiệm. Bệnh nhân : Đào Hoàng Lan, 22 tuổi, chẩn đoán : bạch cầu cấp…

-  Nó chưa biết gì đâu. – Hoàng Ngọc nói và không dấu dòng nước mắt đang lăn dài.

-  Hôm trước chị đưa nó đi kiểm tra sức khỏe, chỗ tòa soạn nó xin vào làm đòi hỏi phải có giấy khám sức khỏe. Nó muốn đi làm thêm kiếm tiền mua sách để khỏi phải hỏi xin chị. Thế là sáng thứ 6 chị đưa nó đi, chiều nó vẫn đi học nên chị qua lấy kết quả hộ. Người ta bảo nó bệnh vậy đó. Chị chưa nói được với nó. Thứ 2 định đưa nó đi viện nằm điều trị mà chưa biết phải nói gì đây. Nhìn nó không có vẻ gì là đang bệnh cả, em thấy không? Chị phải làm sao đây? Chị biết ăn nói thế nào đây với  bố mẹ chị?

-  Em xin lỗi, em phải về đây. Chị nhớ bên cạnh Hoàng Lan, mai em qua.

Nói rồi Trường đứng dậy ra về. Anh không dám nhìn, không dám nghe thêm điều gì từ Hoàng Ngọc nữa. Anh chạy xe thật nhanh. Ngày 6 tháng 12 năm 2011 ám ảnh tâm trí anh.

— Hết —

Chiều Nhớ Mẹ – Thơ Hoàng Diệu Thuần

 

Chiều Nhớ Mẹ

Khói chiều lan trong sương thu
Vườn ai vẳng tiếng chim gù gọi nhau
Ráng chiều bám núi đỏ màu
Hoàng hôn rải bóng nát nhàu nhớ nhung

Tiếng đàn len gió não nùng
Hồn đau réo rắt khúc tình gần xa
Ngâm nga mấy khúc dân ca
Giọng vang trầm bổng thiết tha tấm lòng

Bếp chiều cháy ánh mắt trong
Thương về quê mẹ xót lòng quặn đau
Dây trầu quấn quýt thân cau
Xác xơ miền ấy một màu nhớ thương

Gió về lạnh giá đồi nương
Phương xa dáng mẹ tóc sương đợi chờ
Thương ai xa xứ bơ vơ
Hướng về quê mẹ lơ ngơ một chiều.

10/11/2011

 

 

.

Con Ốc Sên- truyện ngắn Hoàng Diệu Thuần

Con nhện giăng tơ – thơ Hoàng Diệu Thuần

Con nhện giăng tơ

Con nhện ơi mà con nhện ơi
Con nhện giăng tơ quên mùa chớm lạnh
Đàn muỗi lơ ngơ ngã giữa trời
Ai chải tóc quên ngày đông chạm
Ai ngây thơ ngã giữa đời.

Mưa mặc gió trải đồng hoang tiếng hú
Nắng ngủ quên ngày cũ mải mê nằm
Sóng khát bờ quên cánh buồm im rủ
Mây gối bên đồi ai nằm nhớ hoàng hôn.

Trăng lỗi hẹn nhường đêm sơn màu tối
Ánh đèn khuya hiu hắt những con đường
Ai lỗi hẹn quên ai mùa đông trước
Con nhện giăng tơ quên hết những ngày.

Hoàng  Diệu Thuần

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 79 other followers