Khúc hát tràn mùa – thơ giọt sương tím

 

 

K H Ú C  H Á T
t r à n   m ù a
____________________________________________________________________________

Ơ kìa, nắng gió say hương
Phượng thiêng dị toả chuồn chuồn se duyên…

Bất ngờ lích chính toang miền
Bầy chim sẻ nhỏ phỉ nguyền hiến âm…

Bới không gian… tấu cuồng rân
Ve ca sảng giọng tri ân nghinh mùa…

Lá hoa quyến dụ lơi đùa
Trẩy muôn sắc bướm vờn đua thết tình…

Hốt nhiên khúc khích kết tinh
Pha lê thanh khiết phong linh tiếng cười…

Dưới liếp đời ẩm mục tôi
Phớt lờ xiêu vẹo tuổi người. Lựng hoan…

Hạ cời  ngợp ánh nồng nàn
Nâng lời thắm thiết mơn man thi từ…

Cõi hồn ngát dậy phiến  mơ
Thẳng thừng vời vẽ mộng lơ thơ ngày…
*g i o t s u o n g t i m

 

 

.

d ạ o b i ể n tháng giêng – thơ giọt sương tím

d ạ o b i ể n
T H Á N G G I Ê N G
_________________________________________________

Phan Thiết sóng bạc hôn chân trần
Cát mịn lót mềm bước thanh tân
Hồn nhiên rất mực ùa theo gió
Biển chiều hoan điệu rót nga ngân…

Dã Tràng buông rơi hết nhọc nhằn
Còng Gió thả trôi những băn khoăn
Buồn xuôi theo đợt triều xuống thấp
Vãn ngày. Vui gợn sóng lăn tăn…

*g i o t s u o n g t i m,2011

Bức thông điệp cuối giêng hai – giọt sương tím

B Ứ C .T H Ô N G .Đ I Ệ P
c u ố i  g i ê n g  h a i
_____________________________________________________________

Ngày còn trẻ con…
Cứ mỗi chiều tan học về, tôi lại cùng mấy đứa bạn học thường rủ nhau chạy a ra biển phía sau ngôi trường tư thục Thánh Anna chơi đùa.Có khi nhảy lò cò, nhảy dây,lúc là trò bịt mắt bắt dê, có khi lại chơi u mọi, đôi lúc chỉ là trò vớ vẩn xây những khối hình thù kỳ dị bằng cát ướt… Tuỳ theo từng mùa.(Ví như mùa này: tháng giêng hai, biển trời Phan Thiết lộng gió. Gió thế, thả diều là một tuyệt thú khó tả.)

Hết là trẻ con…
Nhưng nay vẫn thích ra biển hoàng hôn.Dù đơn giản chỉ là ngồi đâu đó một mình chẳng để làm gì,hoặc lang thang dọc dài bờ cát lượm vỏ sò vỏ ốc.
Và hôm qua là thế đó!Phan Thiết biển vào chiều rất đẹp. Sóng ầm ào triệu khúc tấu bằng chính thứ âm thanh rất riêng của chúng.
Đang từng bước chậm tôi bỗng khựng lại,khi ánh nhìn chạm phải hai đứa trẻ con-một trai một gái,da sạm nắng, mình trần trùng trục, đeo trên người chỉ mỗi chiếc quần ngắn phong phanh ngả màu-chúng ngồi “dạng háng” trên bờ biển cùng nhau vốc từng nắm cát ướt, chuyền tay đắp thành những vòm hình cầu đơn sơ úp chồng lên nhau,có gắn thêm lên đó những chiếc vỏ ốc ruốc bé tí đủ màu trông rất dễ thương…

(Cái cảnh tượng hồn nhiên ấy, gợi nhớ miền ký ức tuổi thơ tôi- Miền ký ức này đằng đẵng đeo bám như bóng với hình suốt cuộc người tôi mãi mãi-Cũng khiến lòng thấy mừng,vì biết được con nít quê mình thời buối “a còng” vẫn còn đó những trò chơi ngây thơ xa xưa thuở trước. Dẫu không phải dễ bắt gặp thường khi, nhưng đúng là tất cả chưa hoá ra cổ tích.)

Dưới 4 bàn tay bé con nhỏ nhắn đen đúa,những vòm cầu cát tăng lên cao dần, cao dần… Từ ý niệm định hình,tôi thấy ra đó là cái lâu đài cát. Hai đứa trẻ say sưa mê mẩn… Một đỗi lâu sau thì công trình coi như đã được hoàn thành, cao ngang mặt tầm ngồi của chúng.Hai gương mặt ngây thơ hả hê. Và chính ngay khoảnh khắc ấy-khoảnh khắc mà cái hả hê “hôn” choàng tròn trịa đầy đặn lên chúng- thì sóng cồn cào ầm ào dồn tới, dội phủ đầu. Cả hai đều loi ngoi sũng nước giữa những bọt biển trắng xoá tung toả…
Và, hỡi ơi! Cái lâu đài xinh xắn kia giờ chỉ còn là đống cát lởm chởm, hớ hênh thô thiển phơi bày…

Khi không tôi lại được trao cho bức thông điệp gọn ghẽ!

*g i o t s u o n g t i m, 2011

Tháng 5 khúc – thơ Giọt Sương Tím

Image
t h á n g  n ă m
K H Ú C

_________________________________________________________

Khúc tháng năm vi diệu
nuôi tráng lệ phượng hồng
cưu mang dạ hương cũ
dày âm điển từ tâm

Khúc tháng năm phẳng phiu
ru ầu ơ hồn liễu
lơi ê a sầu cầm
rã mù loà tâm liêu

Khúc tháng năm lung linh
mới đoá chiều tím muộn
lộc thơ hào hoa chớm
đơm nhiệm mầu ý tâm

Khúc tháng năm chấp chới
tấm ngày liền mảnh đêm
thắm tinh tươm hoan sắc
rũ thảm đạm tâm phiền

*g i o t s u o n g t i m,2011

Xuân – thơ Giọt Sương Tím

 

Xuân

Xuân trải chiếu hoa mơ
Lá mộng vờn vào thơ
Tơ lòng điểm khúc tấu
Phiến yêu len lửng lờ

Xuân nào có ơ thờ
Dẫu duyên đời xác xơ
Thời gian gieo dấu ấn
Lởm chởm úa mịt mờ

Xuân giăng đầy mộng mơ
Giữa đêm trắng hoang sơ
Đời sa mạc bỗng khát
Nụ tình thơ đừng vỡ

Xuân nhàu phương ngóng chờ
Dõi theo trăng vật vờ
Hồn rong hoang mải miết
Quanh quẩn giữa khuya lơ

Xuân đảo chữ bơ vơ
Đổi ra câu mong nhớ
Mượn ý thương vô ngần
Mời trổ vần đơn sơ

*giotsuongtim,Jan.011

Nguyệt ca – thơ giọt sương tím

 

NGUYỆT CA

Sáng rất nhẹ nhàng một ánh trăng
Trải tràn đêm mộng đuối thi nhân
Ý tích dồn tuôn không thấm mệt
Hồn lai láng thở ứ mê ngàn…

Giọt thanh nguyên lộng tràn trụ vũ
Vũ trụ nằm nín thở im hơi
Nhiệm mầu nguyệt của muôn đời
Một vầng nghiêm tịnh giữa trời bao dung!

Đêm trăng thanh.Lòng dịu dàng sâu tưởng
Vòm thiên nhiên lóng lánh ngời trong sương
Em hoà nhịp bằng trái tim khấp khởi
Thơ cảm tình lời mật ngọt yêu thương…

Nov.2010

giọt sương tím

.

Nguyệt khuyết – thơ giọt sương tím

img.vicongdong.vn

Nguyệt khuyết trời xa giấu sau mây
Đẫm ướt không gian giọt vơi đầy
Ôm lòng đêm kéo sầu về mộng
Hứng vạn lời tí tách, thơ vây
Lạnh lẽo tim đời khi lỗi hẹn
Trắc bằng duyên cũ hỏng tình xây
Mơ yêu trót lỡ, hạnh hoan khép
Mỗi lúc mưa khuya, não nề thay

*giotsuongtim.

 

.

Đoản Khúc Trưa – thơ Giọt Sương Tím

 

vietwebdisk.appspot.com

Đoản Khúc Trưa

Tiếng gà gáy trưa nghe buồn sao
Hồn thơ nửa thức-ngủ nao nao
Nhớ quê tiếng mẹ ru ấm áp
Lời ca dao xanh lúa dạt dào…

 Phiến nắng trưa nay rót buồn vào
Trái tim khao khát bỗng chao dao
Bốn mươi hơn vẫn là còn bé
Thèm ấp yêu tay mẹ ngọt ngào!

Gió trưa thổi buồn động xôn xao
Tâm khảm nhớ nhung đến cồn cào
Đông ném vào con ngọn giá rét
Nén tiếng thở dài thừa ảo não.

Mây xám ban trưa buồn thác thao
Nhớ mẹ mỏng manh dáng gầy hao
Mường tượng nghe hồn đau lây lất
Mi mềm chở nằng nặng giọt trào…

Buồn lộng màu trời trưa hanh hao
Vỡ oà ảm đạm khua hoang ảo
Nhắm mắt cố quên đi khoảng trống
Giấc ngắn trật trờ…Biết làm sao?

Chút não nề của nửa ngày tiêu hao
Tạ thời gian.Một buổi sáng trôi mau
Thơ hiển hiện nhớ mẹ buồn chất ngất
Thả ngậm ngùi vơi đau đáu mắt bão…

Con van mẹ…đừng bỏ con lao đao!!!…

*giotsuongtim.

.

Nửa đời xa mà hồn quê vẫn níu – giọt sương tím

Nửa đời xa mà hồn quê vẫn níu

Gửi cho Người chút hương đồng cỏ nội
Chút vàng-xanh bông luá chín quê nhà
Gửi cho Người khúc ca dao êm ả
Gốc chân quê nền nả đọng  hồn Ta

Giữa bao la dõi về nguồn đáo mộng
Gió mơn man từ đồng ruộng vỗ về
Hơn nưả đời bồng bềnh khắp bến mê
Mà cội rễ cuả hồn quê vẫn niú

Từng sớm mai hụt hẫng hồn nhiên mình
Sống như trò đuà:Nhận.Cho.Được.Mất…
Phố ồn ào vẫn nhà quê bản chất
Chẳng nhân danh bao lấp lánh trá hình

Nhặt tin yêu trong nghiệt ngã khóc cười
Gửi cho Người chút hoàng hôn tươi trẻ
Dẫu nắng nhạt cuối thu đang ngấp nghé
Vẫn vẹn vẻ bông luá miền quê mẹ

Và chắc hẳn mãi thầm hương chân chất!

 

giọt sương tím

Sầu thu khơi – thơ giọt sương tím

 

Sầu thu khơi

Sầu thu hong úa lá
Dạt dào khúc thu ca
Mây xám trôi buồn bã
Gió dằng dặc chiều tà

Trời thu buồn mênh mang
Trăng nửa vầng bẽ bàng
Mưa cất lời ai oán
Hoàng hoa rã cánh tàn

Rưng rức tình thu xưa
Buồn biết mấy cho vừa
Qua bao mùa đi nữa
Tim vẫn khằn vết cứa

Trăm năm đời cứ thế
Tình trần lắm ê chề
Người người mãi u mê
Ấm ức mi ứa lệ

*giotsuongtim.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 79 other followers